Trăng chưa là nguyệt
Hương đã lên trời
Em vừa mười bảy
Em về xa khơi...
À ơi, yên ngủ
Bên thềm sao rơi
Trăng non mỏng mảnh
Chưa đêm đã tàn
Em tôi ngoan giấc
Nụ cười chưa tan...
À ơi, trăng bạc
Khoan trôi cuối trời
Hãy làm thuyền lá
Chở em ngắm đời...
Thiên thần cánh nhỏ
An lành, Hân ơi!....
( Lê Uyển Văn)